7 tháng 11, 2008

THẤT BẠI CHẲNG LÀ CÁI ĐINH GÌ, NẾU ...

Vấp ngã, thất bại là điều khó tránh khỏi trong cuộc sống. Đối với một số người thì đó là vực thẳm của sự kết thúc. Nhưng với những người dũng cảm, dám chấp nhận với thử thách thì thất bại có thể là khởi đầu cho sự thành công. Gửi đến các em vài mẩu chuyện nhỏ giúp các em tự chiêm nghiệm và để đừng … nản lòng nếu có lúc nào đó vấp ngã.


Bạn đã nhiều lần thất bại trong đời, mặc dù có thể bạn không còn nhớ.
Lần đầu tiên tập đi, bạn bị vấp ngã.
Lần đầu tiên tập bơi, bạn suýt chết đuối.
Lần đầu tiên chơi bóng, bạn bị trật chân.
… và trong rất nhiều lần làm bài, bạn bị điểm kém.
Thế bạn có biết?
- R.H Macy, tỷ phú Mỹ, đã thất bại 7 lần trước khi kho hàng ở NewYork của ông bán chạy và trở thành chủ một tập đoàn bán lẻ hàng đầu của Mỹ.
- Tiểu thuyết gia người Anh John Creasey đã nhận được tất cả 754 lời từ chối của các nhà xuất bản, trước khi xuất bản được 564 quyển sách.
- Thomas Edison đã hơn 2000 lần thất bại trước khi ông tìm ra chất liệu làm sợi tóc cho bóng đèn và đem thứ ánh sáng kỳ diệu đến cho toàn nhân loại.
Còn bạn, bạn đã thất bại bao nhiều lần? Xin đừng nản lòng bạn nhé! Thất bại có thể sẽ là khởi đầu của sự thành công, với điều kiện bạn phải nỗ lực, nỗ lực và … nỗ lực không ngừng.
Chúc các bạn thành công.


(Trích BÀI HỌC LÀM NGƯỜI)

6 tháng 11, 2008

THƠ 20/11

Nhân 20/11 xin gửi các đồng nghiệp một bài thơ sưu tầm, tuy chưa hay nhưng cũng chứa đựng một nỗi niềm, mà ai trong chúng ta cũng một lần cảm nhận.

Xin lỗi các em

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em

Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai .

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen
Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu

Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn khôn mai này!

TRẦN NGỌC HƯỞNG

5 tháng 11, 2008

GIẢI BÓNG CHUYỀN CB-GV NGÀNH





























Hàng năm PGD-ĐT Bà Rịa đều tổ chức giải Bóng chuyền GB-GV chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Những thầy giáo hàng ngày tất bật trên bục giảng lại trở thành VĐV và tham gia rất nhiệt tình, Trong giải bóng chuyền năm nay, đội bóng trường ta đã chiến thắng giòn giã cả 2 trận (gặp 2 đội: Trường THCS Nguyễn Thanh Đằng và Liên Quân các trường Tiểu học) và đứng đầu bảng A. Sắp tới đội ta sẽ vào bán kết để gặp các cao thủ Nguyễn Trãi, Phước Nguyên đấy nhé!
1. Chuẩn bị ra quân
2. Dàn trận
3. Thủ thế
4. Tấn công
5. Mừng chiến thắng






3 tháng 11, 2008

Tản mạn gánh hàng rong


Tôi nhớ ngày xưa, vào những buổi chiều mưa dầm lạnh lẽo, thỉnh thoảng, mẹ tôi lại "đãi" anh em chúng tôi một bữa cơm chan nước phở. Một gánh phở rong hồng bếp lửa thơm nồng mùi hồi, mùi hành ngò; béo ngậy mùi xương hầm ghé vào mái hiên của những bà mẹ nghèo, trong một xóm nghèo là cả một niềm vui đối với lũ trẻ chúng tôi ngày ấy.
Mẹ tôi chỉ dám mua một bát phở nhưng xin thật nhiều nước để sau đó còn chan vào cơm cho cả bốn anh em chúng tôi. Ông hàng phở, có lẽ cũng cám cảnh phận nghèo nên luôn dễ dãi và hồn hậu ngồi nhìn anh em chúng tôi húp sùm sụp cái bát phở nghèo vôn chẳng nhiều nhặn gì cho cam.
Cái vị thơm nồng của bát phở trong những chiều mưa ngày ấy, cho đến nay, sau gần bốn mươi năm, khi mà mẹ tôi đã ra người thiên cổ và tôi cũng đã già sao vẫn thoang thoảng đâu đây khiến tôi nhớ đến cay nồng cả mắt …
Hình ảnh gánh phở rong – khu xóm nghèo – những chiều mưa … sao mà gần gũi, ấp áp và thân thương đến thế !
Hình như có người đã nói : những người bán hàng rong cũng là một nét văn hóa đặc sắc của xã hội Việt Nam. Vâng, tôi nghĩ và thấy đúng lắm. Chính bà cụ già với thúng xôi bên vệ đường mỗi sáng, tiếng rao bánh mì lanh lảnh trong đêm của những chú bé, tiếng kéo lách cách rộn rã của những xe bò bía trước cổng trường … những điều tưởng như nhỏ nhặt tầm thường ấy lại làm chúng ta yêu và nhớ làng xóm, nhớ quê hương đến da diết, nao lòng mỗi lúc đi xa …
Mấy hôm nay, nghe mọi người bàn tán đến ngày 01.01.2008, những người bán hàng rong không có giấy chứng nhận đủ điều kiện vệ sinh an toàn thực phẩm sẽ không được hành nghề nữa, nếu vi phạm sẽ bị phạt nặng đến cả chục triệu đồng.
Thiết nghĩ: đất nước đi lên, xã hội mở cửa hội nhập cùng bạn bè quốc tế nên nhà nước đặt ra những qui định như thế cũng phải thôi. Thế nhưng sao tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ đến sáng mai đây không còn thấy bà cụ bán xôi ngồi trước cổng nhà thờ, không còn tiếng rao hờ của chị bán tàu hủ mỗi trưa gắt nắng … Chả lẽ tất cả sẽ đi vào dĩ vãng, không bao giờ trở lại ...

NHỊ PHƯƠNG - BR,ngày cuối năm 2007

Bà Rịa của tôi (II)


Ở Bà Rịa đã gần mòn đời vậy mà mãi đến mới đây tôi mới nhận ra Bà Rịa của mình đẹp. Bà Rịa đẹp bởi ít có nơi nào hội tụ đủ cả sông - núi - biển - rừng như thế. Phía tây là dòng sông Dinh lững lờ ôm chân dãy núi Dinh, xa hơn một chút là dãy núi Thị Vải xanh thẫm trải dài, nghe bảo đó là cái đuôi lạc loài của dãy Trường Sơn hùng vĩ. Phía đông và phía nam là mênh mông cồn bãi, ruộng đồng và rừng, biển bao bọc.
Ngày xưa, Bà Rịa chỉ là một thị trấn nhỏ, đìu hiu, như một cô thôn nữ e ấp, thẹn thùng nép mình bên cô gái Vũng Tàu lộng lẫy, tân thời. Người ta biết Bà Rịa vì qua Vũng Tàu. Ngày ấy, Bà Rịa nhỏ hẹp với những con đường đi dăm phút đã về chốn cũ, những tảng đá xanh bó vỉa hè mòn vẹt nhẵn bóng, những cột điện cũ kỹ có từ thời Pháp thuộc. Lẩn khuất dưới những rặng dừa, vườn vú sữa, những cội me già là những ngôi nhà lợp ngói âm dương thấp bé, êm đềm. Thuở ấy lũ học trò nhỏ chúng tôi, sau những buổi học thường đến nhà nhau trèo cây hái vú sữa, nhặt me rơi rồi ngồi dưới những giàn hoa giấy, hoa thiên lý "nhâm nhi" mà nói đủ chuyện từ đá bóng, đến bắt dế, cắm câu, thả diều … Ngày ấy Bà Rịa nhỏ nhắn, cũ kỹ mà thật thân thương, gần gũi!
Bà Rịa bây giờ khác lắm rồi. Ai đi xa dăm năm trở về đã không còn nhận ra bóng dáng cô thôn nữ e ấp ngày nào. Những con đường mới mở thênh thang, thẳng tắp, phố xá nối nhau san sát, người xe tấp nập … Bà Rịa đã "trổ giò" nhanh chóng trở thành một cô gái thị thành xinh xắn, song vẫn chưa mất đi hết vẻ bẽn lẽn thơ ngây ngày nào.
Tôi yêu Bà Rịa bằng một tình yêu nhẹ nhàng mà đằm thắm, có lẽ vì thế mà đôi khi tự mình không nhận ra tình yêu đó, chỉ đến khi nào đi xa, lòng mới thấy luyến lưu và đau đáu mong ngày trở lại, như trở lại với người tình bé nhỏ, thủy chung, với mái nhà xưa yên bình, hiền hòa có tiếng chim hót trong trẻo sau nhà mỗi sáng, và những con người giản dị, thân quen mỗi sớm mai ta gặp trên đường.
-Người BàRịa-

2 tháng 11, 2008

Thơ về Thầy Cô nhân ngày NGVN (20/11)

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 năm nay, xin giới thiệu với các em mấy bài thơ khá xúc động viết về thầy cô, và cũng xin xem đây như là những lời tri ân đối với những người lái đò tận tụy, thầm lặng trên bãi sông ngày nào ...

Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…
"Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
Lá Me (“Nguồn: thotre.com”)
Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Thưa Thầy

Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa
Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin
Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?
Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan
Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy
-Tạ Nghi Lễ-